PVLC Mùa Thường Niên Tuần XXII Thứ 5
Bài Ðọc I: (Năm I) Cl 1, 9-14
"Người đã cứu chúng ta thoát
khỏi quyền lực u tối, và đem chúng ta vào nước Con yêu dấu của
Người".
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ
gửi tín hữu Côlôxê.
Anh em thân mến, từ ngày chúng
tôi nghe biết về anh em, chúng tôi không ngừng cầu nguyện cho
anh em, xin cho anh em được đầy sự hiểu biết thánh ý Chúa, với
tất cả sự khôn ngoan và sự thông hiểu thiêng liêng, để anh em ăn
ở xứng đáng đẹp lòng Thiên Chúa trong mọi sự, và sinh hoa kết
quả trong mọi việc lành, cùng phát triển trong sự nhận biết
Thiên Chúa. Ðược củng cố bằng một sức mạnh dồi dào, chiếu theo
quyền năng cả sáng của Người, anh em nhẫn nại và vui mừng khoan
dung trong mọi sự. Anh em cảm tạ Chúa Cha, Ðấng đã làm cho anh
em xứng đáng lãnh phần gia nghiệp các thánh trong ánh sáng.
Người đã cứu chúng ta thoát khỏi quyền lực u tối, đem chúng ta
về nước Con yêu dấu của Người, trong Ngài chúng ta được ơn cứu
rỗi nhờ máu Ngài, và được ơn tha tội.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 97,
2-3ab. 3cd-4. 5-6
Ðáp: Chúa đã công bố ơn cứu độ của Người (c. 2a).
Xướng: 1) Chúa đã công bố ơn cứu
độ của Người, trước mặt chư dân Người tỏ rõ đức công minh. Người
nhớ lại lòng nhân hậu và trung thành để sủng ái nhà Israel. -
Ðáp.
2) Khắp nơi bờ cõi địa cầu đã
nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta. Toàn thể địa cầu
hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hỉ, mừng vui và đàn ca. - Ðáp.
3) Hãy ca mừng Chúa với cây đàn
cầm, với cây đàn cầm với điệu nhạc du dương, cùng với tiếng kèn
râm ran, tiếng tù và rúc, hãy hoan hô trước thiên nhan Chúa là
Vua. - Ðáp.
Alleluia: 2 Tx 2,
14
Alleluia, alleluia! - Thiên Chúa
đã dùng Tin Mừng mà kêu gọi chúng ta, để chúng ta được chiếm lấy
vinh quang của Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. - Alleluia.
Phúc Âm: Lc 5, 1-11
"Các ông đã từ bỏ mọi sự mà đi
theo Người".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Luca.
Khi ấy, dân chúng chen nhau lại
gần Chúa Giêsu để nghe lời Thiên Chúa, lúc đó Người đứng ở bờ hồ
Ghênêsarét. Người trông thấy hai chiếc thuyền đậu gần bờ; những
người đánh cá đã ra khỏi thuyền và họ đang giặt lưới. Người
xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người xin
ông đưa ra khỏi bờ một chút. Rồi Người ngồi trên thuyền, giảng
dạy dân chúng.
Vừa giảng xong, Người bảo ông
Simon rằng: "Hãy đẩy thuyền ra chỗ nước sâu và thả lưới bắt cá".
Ông Simon thưa Người rằng: "Thưa Thầy, chúng con đã cực nhọc
suốt đêm mà không được gì hết; nhưng vì lời Thầy, con sẽ thả
lưới". Các ông đã thả lưới và bắt được rất nhiều cá; lưới các
ông hầu như bị rách. Bấy giờ các ông làm hiệu cho các bạn đồng
nghiệp ở thuyền bên cạnh đến giúp đỡ các ông. Những người này
tới, họ đổ cá đầy hai chiếc thuyền, đến nỗi những thuyền chở
nặng gần chìm.
Thấy thế, ông Simon sụp lạy dưới
chân Chúa Giêsu và thưa Người rằng: "Lạy Chúa, xin Chúa hãy
tránh xa con, vì con là người tội lỗi". Ông kinh ngạc và tất cả
mọi người ở đó với ông cũng kinh ngạc trước mẻ cá mà các ông vừa
mới bắt được; cả ông Giacôbê và Gioan, con ông Giêbêđê, bạn đồng
nghiệp với ông Simon cũng thế. Nhưng Chúa Giêsu phán bảo ông
Simon rằng: "Ðừng sợ hãi: từ đây con sẽ là kẻ chinh phục người
ta". Bấy giờ các ông đưa thuyền vào bờ, và đã từ bỏ mọi sự mà đi
theo Người.
Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm Cảm
Nghiệm
Nếu thành
Carphanaum là phố hội Chúa Giêsu thường lui tới gặp gỡ dân
chúng thì Biển Hồ Galilêa cũng gọi là Gennesaret hay Tiberias
cũng là khu vực tỏ mình ra của Chúa Giêsu, cách riêng cho thành
phần môn đệ của Người, kể cả sau khi Người sống lại từ trong cõi
chết như Phúc Âm của Thánh Gioan thuật lại ở đoạn 21 cuối cùng.
Biển Hồ này rộng nhất ở nước Do
Thái, với diện tích bao gồm 21 km chiều dài và 13 km chiều
ngang. Bài Phúc Âm hôm nay cho thấy Chúa Giêsu lần đầu tiên tỏ
mình ra cho một thiểu số người trẻ mà Người đã có ý tuyển chọn
họ. Tiến trình tỏ mình để tuyển chọn các môn đệ đầu tiên này của
Người được Phúc Âm thuật lại như sau:
"Khi ấy, dân chúng chen nhau lại
gần Chúa Giêsu để nghe lời Thiên Chúa, lúc đó Người đứng ở bờ
hồ Gennesaret. Người trông thấy hai chiếc thuyền đậu gần bờ;
những người đánh cá đã ra khỏi thuyền và họ đang giặt lưới.
Người xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người
xin ông đưa ra khỏi bờ một chút. Rồi Người ngồi trên thuyền,
giảng dạy dân chúng".
Hình như Chúa Giêsu cứ muốn làm
quen với chàng Simon sao ấy. Trong bài Phúc Âm hôm qua, Người đã
cố ý vào nhà của chàng, chứ không vào nhà của một ai khác trong
một thành phố đông người ở, và trong bài Phúc Âm hôm nay, Người
lại cố ý xuống thuyền của chàng, cho dù bấy giờ có "hai chiếc
thuyền đậu gần bờ", có thể là hai chiếc thuyền của 2 cặp anh
em được Thánh ký Mathêu thuật lại: "Simon được gọi là Phêrô
và anh mình là Anrê" và "Giacôbê con của Zêbêđê và em
mình là Gioan" (4:18,21).
Chưa hết, việc nhờ chiếc thuyền
của chàng Simon để "giảng dạy dân chúng" mới là bước thứ
hai trước khi Người tiến sang bước thứ ba cũng là bước quyết
liệt, bước Người muốn lợi dụng để tỏ mình ra trước khi kêu gọi
và tuyển chọn mấy môn đệ đầu tiên này. Và bước thứ ba được
Phúc Âm hôm nay thuật lại đó là: "Vừa giảng xong, Người bảo
ông Simon rằng: 'Hãy đẩy thuyền ra chỗ nước sâu và thả lưới bắt
cá'".
Đây không phải là một lệnh
truyền của Thày đối với các môn đệ của mình, mà chỉ là một lời
mời gọi, một thách đố, và là một thách đố đã được chàng Simon
thành thực thưa lại và sẵn sàng tuân theo vì lòng cảm phục tự
nhiên của mình đối với một Đấng mà chàng không biết làm sao cứ
theo đuổi từ thành phố kia ra đến biển hồ này: "Ông Simon
thưa Người rằng: 'Thưa Thầy, chúng con đã cực nhọc suốt đêm mà
không được gì hết; nhưng vì lời Thầy, con sẽ thả lưới'".
Qua câu đối đáp đầu tiên vô cùng
dễ thương này của chàng Simon chân thành trực tính thuộc dân
chài lưới chuyên nghiệp thân thưa cùng Chúa Giêsu, chúng ta thấy
ngài quả thực xứng đáng được Chúa Giêsu sau này tuyển chọn
lãnh đạo tông đồ đoàn và thay Người chăn dắt đàn chiên
thuộc Giáo Hội được Người thiết lập trên ngài là tảng đá (xem
Gioan 21:15-17; Mathêu 16:18-19). Tại sao?
Tại vì "đức tin tuân phục"
(Roma 1:5) của chàng. Ở chỗ, cho dù chàng là một tay chuyên
nghiệp đánh cá, đánh cá thâu đêm suốt sáng mà chẳng được gì, thế
mà sẵn sàng tin tưởng nghe theo một Giêsu nào đó mới quen, một
nhân vật dù sao quá khứ cũng chỉ là con của một bác thợ mộc
quèn (xem Marco 6:3) và thậm chí còn hành nghề thợ mộc nữa (xem
Mathêu 13:55).
Thế nhưng, cũng chính nhờ "đức
tin tuân phục" của chàng, tức nhờ quyền năng của Đấng mà
chàng tin tưởng tuân phục, mà việc chàng làm đã đạt được thành
quả ngoài sức tượng tượng của chàng, vượt sức tự nhiên của
chàng, như Phúc Âm hôm nay thuật lại: "Các ông đã thả lưới và
bắt được rất nhiều cá; lưới các ông hầu như bị rách. Bấy giờ các
ông làm hiệu cho các bạn đồng nghiệp ở thuyền bên cạnh đến giúp
đỡ các ông. Những người này tới, họ đổ cá đầy hai chiếc thuyền,
đến nỗi những thuyền chở nặng gần chìm".
Cho đến lúc ấy, đến lúc
thấy được mẻ cá vô cùng lạ lùng như vậy, nghĩa là sau khi cả đêm
thất bại theo sức tự nhiên chuyên nghiệp của mình và sau khi chỉ
cần nghe lời của một tay chuyên nghề thợ mộc, tất cả mọi người
trong cuộc, đặc biệt nhất là chàng Simon, mới bàng hoàng
trước Đấng Tối Cao, đến độ chàng cảm thấy mình vô cùng bất xứng
mới thành thực thưa với Người rằng:
"Thấy thế, ông Simon sụp lạy
dưới chân Chúa Giêsu và thưa Người rằng: 'Lạy Chúa, xin Chúa hãy
tránh xa con, vì con là người tội lỗi'. Ông kinh ngạc và tất cả
mọi người ở đó với ông cũng kinh ngạc trước mẻ cá mà các ông vừa
mới bắt được; cả ông Giacôbê và Gioan, con ông Giêbêđê, bạn đồng
nghiệp với ông Simon cũng thế".
Đạt được mục đích của mình là
làm cho đối tượng kinh ngạc và vô cùng cảm phục, Chúa Giêsu mới
chính thức công khai tuyển chọn họ để họ có thể làm một cái nghề
còn cao cả hơn nghề đánh cá bấy giờ của họ nữa, còn quan trọng
hơn nữa, còn khẩn thiết hơn nữa: "Nhưng Chúa Giêsu phán bảo
ông Simon rằng: 'Đừng sợ hãi: từ đây con sẽ là kẻ chinh phục
người ta'. Bấy giờ các ông đưa thuyền vào bờ, và đã từ bỏ mọi sự
mà đi theo Người".
Nếu "từ đây con sẽ là kẻ
chinh phục người ta", ám chỉ thành phần đánh cá người chuyên
nghiệp, bằng chứng từ trung thực và sống động của mình về Chúa
Kitô, thì Thánh Phaolô, vị tông đồ dân ngoại đã có lý để mà nhắc
nhủ và khuyên bảo những con cá người mà ngài đã bắt được, tiêu
biểu như ở giáo đoàn Côlôsê được Bài Đọc 1 hôm nay nhắc đến,
trong việc sống đức tin xứng với ơn cứu độ của Chúa Kitô như
sau:
"Ðược củng cố bằng một sức mạnh
dồi dào, chiếu theo quyền năng cả sáng của Người, anh em nhẫn
nại và vui mừng khoan dung trong mọi sự. Anh em cảm tạ Chúa Cha,
Ðấng đã làm cho anh em xứng đáng lãnh phần gia nghiệp các thánh
trong ánh sáng. Người đã cứu chúng ta thoát khỏi quyền lực u
tối, đem chúng ta về nước Con yêu dấu của Người, trong Ngài
chúng ta được ơn cứu rỗi nhờ máu Ngài, và được ơn tha tội".
Các vị tông đồ được kêu gọi trở
thành những tay đánh cá người không phải chỉ quanh quẩn ở Biển
Hồ Galilê, một môi trường tỏ mình ra của Chúa Kitô, hay "ở
Giêrusalem, khắp Giuđêa và Samaria" (Tông Vụ 1:8) thuộc mảnh
Đất Hứa của mình thôi, mà là trên khắp thế giới, mà là ra khơi,
là vượt đại dương trần thế để loan tin mừng cứu độ cho "tất
cả mọi tạo vật" (Marco 16:16), "tất cả dân nước" (Mathêu
28:19), "cho tới tận cùng trái đất" (Mathêu 28:20). Và
chính vì ơn cứu độ có tính cách phổ quát hay tính cách công giáo
như thế mà những ai được tuyển chọn và sai đi đánh cá người cần
phải cùng với Thánh Vịnh 97 ở bài Đáp Ca hôm nay xướng lên rằng:
1) Chúa đã công bố ơn cứu độ của
Người, trước mặt chư dân Người tỏ rõ đức công minh. Người nhớ
lại lòng nhân hậu và trung thành để sủng ái nhà Israel.
2) Khắp nơi bờ cõi địa cầu đã
nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta. Toàn thể địa cầu
hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hỉ, mừng vui và đàn ca.
3) Hãy ca mừng Chúa với cây đàn
cầm, với cây đàn cầm với điệu nhạc du dương, cùng với tiếng kèn
râm ran, tiếng tù và rúc, hãy hoan hô trước thiên nhan Chúa là
Vua.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL.
Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm
hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên
TN.XXII-5.mp3
